ok

Cảm xúc ngày tháng sáu bâng khuâng

Đăng lúc: Thứ hai - 06/06/2016 18:37 - Người đăng bài viết: honglam.info - Đã xem: 804

Nhiều lúc, tôi tự hỏi: "Phải chăng nhiều người đang vùng vẫy trong cái tôi đơn độc?". Có nhiều ngày, khi đêm về, tôi nhìn thấy những dòng chữ chỉ là màn đêm với chút ánh sáng le lói từ những người mà tôi quen biết, đôi lúc cảm được nỗi đau, còn lại thì tôi không biết nó là gì. Bỗng nhớ đến: "Lối cũ ta về dường như nhỏ lại".
 
Hàng ngày, ra vào hẻm bé tẹo, tôi thường nghĩ có một ngày nào đó, bức tường kia sẽ bị phá tan, chiếc bàn con của mình thoải mái đặt ngang dọc và bốn chiếc ghế. Liệu lúc đó, tôi có nhớ đến bốn người chia nhau ngồi hai ghế, bức tường rong rêu và cả những va chạm trên con hẻm nhỏ hẹp. Vậy mới nói, con người luôn đòi hỏi rồi lại tiếc nuối, tìm kiếm, xoay vần. Ít ai có thể vui trước cái hiện tại, gọi lại quá khứ để tìm về. 
 
 
 
Tôi may mắn, thực sự là vậy. Tôi may mắn vì khi buồn, luôn có một ai đó la mắng rồi lại lo lắng cho tôi, cho tôi lý trí để nhìn thẳng một vấn đề. Tôi may mắn vì luôn có người đưa tôi một bản nhạc như hôm nay: "Lối cũ ta về, Chiều nghiêng vạt nắng, buồn chờ tóc mây. Lối cũ ta về, dừng chân trước thềm. Chờ nghe trong gió mùi hương ngọc lan"... Quay lại chỉ để nghe mùi hương ngọc lan thôi cũng đã đủ rồi, cần chi những thứ khác. Cảm ơn những người dù chỉ vô tình để những câu status, những đường link, những câu nói của một ông CEO nào đó... để tôi biết mình phải luôn nhìn về phía trước.
Nhiều lúc, nhìn vào một điểm nào đó, tôi gắn nó cho một câu chuyện thật hay. Sau đó mới biết, nó dở tệ như thế nào. Không "gắn" mà là "nằm" trong câu chuyện đó mới được. Những năm đầu khi vào thành phố, tôi thường ngồi xe buýt. Về nhà dì, lên bạn, công việc hay lâu lâu, tự dưng muốn đi, vậy là cứ đường đi đến đâu, tôi đi đến đó.
 
Có một điều là ở trạm xe buýt nào cũng đều na ná giống nhau: mẩu thuốc lá, tờ rơi, người bán vé số, con người mệt mỏi, vội vàng hay thờ ơ... Có người cứ ngóng nhìn đồng hồ, chờ xe buýt đến. Rồi khi xe buýt đến thiệt, họ giả đò lơ đi.... rồi lại ngóng chờ. Có người ngồi trên chiếc xe lăn ngược dốc trên phố dài. Dòng người nối tiếp...
 
Rồi tôi "vuốt ve" với những ý nghĩ tương lai của mình, công việc, gia đình, nhà cửa... mọi chuyện tôi cố gắng đưa vào nó một niềm vui riêng, nhỏ hoặc to. Tôi "cho" mình vào một tương lai sáng hơn hôm nay. Con người chỉ đơn giản là sống rồi cô đơn, mất mát, hạnh phúc, nó xen kẽ nhau để thấy cuộc sống nhiều màu sắc, không chỉ quanh quẩn một hoặc hai màu.
 
Có lẽ những điều ấy, nhiều người đã biết và không cần đọc cũng có thể hiểu. Nhưng ai sẽ thực hành được những lý thuyết?

Ý kiến bạn đọc

Avata
AnhThu - Đăng lúc: 07/06/2016 08:22
Con người...sống....không phải để cô đơn!
Đôi lúc em tự nghĩ, thay vì sống và hưởng thụ sự đơn độc một mình, sao ta không chọn cho mình một người bạn, một môi trường, một nơi thật phù hợp, để làm bạn nhỉ?!

Mã chống spamThay mới